Hắn lờ mờ tỉnh dậy, cảm thấy đầu mình đau buốt. Làm thế nào mà hắn biết được thứ cảm giác đó?
Hắn thấy mình đang nằm giữa một bãi cỏ xanh mướt. Tại sao hắn biết đây là bãi cỏ? Thế nào là màu xanh? Mướt là cái quái gì?
Mỗi bước chân hắn đi, hắn lại tự đặt ra trong đầu hàng vạn câu hỏi. Bằng cách nào mà hắn biết thứ đó? Làm thế nào hắn biết tên cảm giác đó? Mọi thứ đều vô cùng lạ lẫm, nhưng lại quen thuộc vô cùng như thế hắn đã từng trải qua chúng rồi vậy. [Kiến thức] này là gì? Còn [hắn], là cái gì?
[Zeelan Fresser]
Âm thanh đó đột ngột xuất hiện trong đầu hắn, hệt như cái cách mà những thứ quanh hắn hiện lên vậy. Hắn không biết nó từ đâu tới, nhưng hắn lại biết nó có nghĩa là gì.
[Kẻ ăn linh hồn] Nó là như vậy.
Và đó là tên hắn. Một [lời nguyền] suốt kiếp mà Fresser phải đón nhận. Cái tên đó đè lên từng mB của hắn, cán bẹp mọi nỗ lực của hắn từ lúc đó cho đến mãi sau này. Một [cái tên], một [nhiệm vụ] tàn khốc tới đau đớn mà không ai biết được tại sao hắn phải mang bên mình.
Hắn đột nhiên biết về Con Người. Một dạng sinh vật nào đó hắn chưa bao giờ gặp, bởi vì hắn mới ra đời được 12 phút 34 giây, nhưng lại biết rõ chúng trông như thế nào.
Hắn cũng đột nhiên biết về Thế Giới Loài Người, một nơi mà hắn lại càng chẳng biết ra làm sao, bởi vì hắn mới ra đời được 12 phút 35 giây, nhưng hắn biết rằng theo 1 cách nào đó nơi đó giống cái [thành phố ] hắn đang ngắm nhìn.
Rồi từ đó, hắn nhận ra rằng hắn là một cái gì đó không phải con người, hay bất kì sinh vật nào sống ở cái thế giới nơi mà Con Người đang sống. Nơi hắn đang hiện diện cũng tuyệt nhiên không phải thế giới của bất kì sinh vật nào cả. Bằng cách nào đó hắn biết về [Game], về cái khỉ gì đó gọi là [Move], và hắn biết cũng như hắn, thứ đó chỉ là một đống mã với câu lệnh-một sự tồn tại thảm thương và mờ ảo.
Nếu như thế giới ngoài đó là 1, thì hắn, và cái thế giới này, chỉ là 0,2. Không, như vậy vẫn là quá nhiều. Thật là thiếu sự trọn vẹn.
Khi đạt đến phút tồn tại thứ 200, hắn chợt khựng lại. Cảm giác thật kì lạ, khi dường như vẫn có 1 cái gì đó bị thiếu đi mất. Hắn nhận ra từ khi bắt đầu xuất hiện ở thế giới này, hắn chưa hề sử dụng đến cái thứ ở dưới mũi mình, cái miệng, hình như thế, lần nào cả.
“…a..” Hắn phát ra thứ âm thanh đầu tiên. Trầm, đục, sánh, ấm, và nặng; hắn cố tìm cách tả thứ âm thanh đó.
Hắn chạm vào một thân cây “Đây là Cây.” Hắn bất giác thốt lên. Cảm giác cổ họng rung nhè nhẹ thật mới mẻ và gây thích thú. Hắn cảm thấy ngực của mình nhói lên một cái, nếu hắn không nhầm về khái niệm nhói; và thấy phần dưới mắt mình một chút, gò má, phải rồi, và ở đâu đó vừa xa lại vừa gần với đầu mình hơi nóng lên. Đó là tai.
Cảm giác Nói thú vị tới mức hắn bắt đầu đi vòng quanh và đọc tên mỗi thứ hắn có thể, tức là rất nhiều. Giống như một đứa trẻ mới biết nhận thức, và sự thật là như vậy.
…Nhưng rồi hắn nhận ra Nói thật là kì lạ khi hắn chỉ có thể nghe thấy giọng nói của mình hắn. Nói để cho ai nghe? Để cho mình nghe thì nghĩ không phải nhanh hơn sao? Vậy nói một mình để làm quái gì?
[Một mình] Một khái niệm mới nở ra trong hắn. Bản thân nó đã nói lên hết thảy ý nghĩa, một [1], mình [ta, Fresser]. Có nghĩa là hắn, suốt 304 phút vừa rồi chỉ có một mình.
Và thứ ấy ra đời. Cảm giác ấy, rỉ ra từ lời nguyền mà hắn dắt theo, cội nguồn của tất cả.
[Cô độc]
Giống như một cú giáng thẳng vào đầu, hắn lặng người.
Phải, hắn đang cô độc, chẳng có ai cả, chẳng có gì cả. Chỉ có mình hắn và những thứ vô tri giác. Một ánh sáng màu xanh lập lòe giữa khu rừng tăm tối, đến bản thân nó còn chẳng hiểu nổi nó là gì. Hắn lạc lõng giữa thế giới thiếu sót muôn phần, và chính hắn cũng muôn phần thiếu sót. Hàng vạn thứ [cảm xúc] làm loạn đầu óc hắn, nhiều tới mức hắn bắt đầu chán nản việc gọi tên chúng ra. Chúng bắt đầu xé vụn hắn, từ bên trong, rồi đè nén hắn lại về hình hài ban đầu và lại xé tan hắn ra một lần nữa. Chúng cứ thể lặp đi lặp lại, cho tới khi hắn kiệt sức, kiệt sức lần đầu tiên, suốt 355 phút mà hắn tồn tại.
Hắn ngã xuống thảm cỏ cạnh bờ sông. Nằm xuống thảm cỏ, một lần nữa. Hắn cảm thấy cổ họng mình như bị xé nát, và bỏng rát như đang bị lửa thiêu rụi. Ồ, hắn khát nước, và hắn bò tới cái bờ sông kia.
Và hắn nhìn thấy bản thân. Hắn bằng một cách kì diệu nào đó biết rằng đó chính là mình, hình ảnh của mình, đang phản chiếu dưới làn nước đó.
Chà trông hắn thật giống con người, tại sao hắn lại biết điều đó? Nhưng tóc hắn xòa xuống, để lộ rõ cặp tai nhọn; cái đó thì không giống người tí nào.
Hắn săm soi kĩ nhưng vết [sẹo] trên gương mặt mình, và nhận ra không chỉ trên mặt mà chúng còn xuất hiện khắp cơ thể hắn nữa. Chúng tới từ đâu, và vì sao vậy?Người bình thường liệu có nhiều sẹo đến vậy không? Những vết sẹo của con người liệu có lớn và rõ đến vậy không? Cái này thì hắn cũng không biết. Tìm giữa hơn 9 tỉ con người (hắn cũng chẳng rõ số liệu này mình lấy từ đâu, cái này với hắn lại càng đặc biệt thừa thãi) xem có ai giống như hắn không, nghe qua đã cảm thấy vô ích. Nhưng chắc chắn chẳng có ai trong cái thế giới đó có tai nhọn hoắt, tóc màu xanh dương, da màu xám tro và có hàng trăm vết sẹo trên cơ thể như hắn cả. Có bao nhiêu sinh vật trong cái thế giới đó có con mắt màu trắng bạc như hắn? Liệu có bất kì sinh vậy nào có cả 2 con ngươi màu đen, chứ đừng nói là mỗi 1 bên như hắn?
“Thật gớm guốc.” Đó là những từ duy nhất xuất hiện được trong đầu hắn.
Khi đã chán đi lang thang và nhìn ngắm xung quanh, hắn quay trở lại nơi mà mình thức dậy lần đầu tiên. Đó là một thềm cỏ nhỏ ngay cạnh một thác nước, nằm hơi cao hơn so với phần đất khác xung quanh. Ở rìa thềm đất đó và mặt nước lại là một hàng đá thạch cao lớn trắng như đá vôi, bám đầy rêu phong ẩm ướt. Lúc này mặt trời vừa mọc được chưa lâu, tắm toàn bộ thác nước, con hồ, thảm cỏ và cả hắn trong những lọn nắng vàng ươm dịu ấm. Hắn thích cảm giác ấy – cảm giác từng thớ da thịt được sưởi ấm bởi những tia nắng. Giữa một vùng đất tăm tối và lạnh lẽo, lần đầu tiên khi còn chưa đầy 1 buổi mà như thể mãi mãi, hắn đã được cảm nhận hơi ấm.
Hắn chẳng ngờ được những tia nắng này sẽ quan trọng với hắn đến mức nào.