Move [Real Life] – Bonus: Broken Things

– Boo! – Kouji đột ngột xuất hiện, kêu to lên phá vỡ sự tĩnh lặng nơi mặt hồ trong trẻo.
<<XOẢNG>> Seno giật bắn mình, bất thần đánh rơi chiếc bát trên tay

– Oopss….

– Tên đần này! – Seno quay ra vừa đánh vừa mắng Kouji. Cậu ta chỉ còn biết trưng cái bộ mặt ngờ nghệch ra mà cươi trừ, rồi cúi xuống nhặt mảnh vỡ cùng cô

– Cậu đang làm gì ngoài này thế? – Vừa hí hoáy nhặt chỗ mảnh vỡ Kouji vừa hỏi

– Ngắm mấy thứ thôi … – Seno thở dài, nhìn xa xăm

– Nơi này.. thật quá….. Làm tớ nhớ thế giới thật…

– Huhm? Không phải cậu… không ưa thế giới đó à, sao bây giờ lại tiếc?

– Tiếc? Không hề! – Seno thẳng thừng phủ nhận – Tớ chỉ là … uhm.. hơi lo

– Cuốn sách đã giải thích là ta sẽ ổn rồi mà. Thế xác đã có những con “bọ” điều khiển, ăn, học, ngủ, nghỉ chúng lo cả, sẽ ổn thôi.

– Nhưng còn gia đình mình nữa?! Bọn bọ đó liệu có hành xử đúng như chúng ta không, hay chỉ như cái máy?

– Cậu sợ mẹ lo hả?

– ….

Seno trầm ngâm. Trước giờ cô thường bị nói là đứa vô tâm; cảm giác thật lạ khi chẳng ai quan tâm đến vấn đề đó trừ cô, cho đến lúc này.

– Well, rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi! – Kouji vỗ vỗ vào đầu cô – Đừng có trưng cái vẻ mặt lo nghĩ đó ra nữa, không hợp với cậu đâu.

– Hn… – cô ậm ừ – Cậu… không nhớ mẹ cậu hả?

– ……Uhm…nói là không thì là nói dối. Nhưng dù sao thì chúng ta, uhm, phần nào đó của chúng ta, vẫn ở bên và chăm sóc gia đình như thường – Cậu vừa nói vừa thầm mỉa mai hai chữ “chăm sóc” mà mình vừa thốt ra – Ở đây tới được sống theo ý mình, sống cuộc sống mới và hấp dẫn hơn. Tớ không biết nữa. Có lẽ thế này thì tốt hơn…

– Vậy sao…? – Seno nhìn ra xa xăm – Có lẽ đúng thế thật..

Bàn tay cô chợt nắm chặt lại, mặc cho ở giữa đó là những mảnh vỡ sắc nhọn

Kouji không nói gì, mà chỉ im lặng kéo lấy tay cô. Cậu gỡ những mảnh vụn nhuốm máu từ bàn tay đó ra, rồi để chúng vào chỗ mảnh vỡ của cậu.

Rồi cậu nhìn thẳng vào gương mặt chẳng có lấy một chút biểu cảm nào trước mặt mình.

Cậu hiểu rằng luôn có những thứ chẳng thể hàn gắn được nữa.

Move [Real Life] – Bonus: Giờ Học Tập

Nekio lật giở từng trang của cuốn hướng dẫn.
Từ sau sau chuyến đi rừng, cô thực sự cảm thấy khó chịu sau khi học vấn và hiểu biết của cô thấp hơn một vài cá nhân.
– Vợ chăm chỉ quá đó, Nekio – Nogi bước vào phòng với hai cốc sữa ấm trên tay. Cậu đưa một cốc cho Nekio, trong lúc ngồi xuống chiếc giường nơi cô đang nằm nghiên cứu
– Hi, cảm ơn chồng – Nekio vui vẻ đón lấy chiếc cốc. Cô nhấp một ngụm nhỏ, rồi quay ra phía Nogi lúc này đã yên vị bên cạnh mình – Chồng cũng nên xem đi, chồng ngốc lắm đấy.
Nogi chỉ còn biết cười trừ, vì cô nói đúng chứ đâu có sai. Nhưng cậu vẫn ngồi lại gần cô hơn để cùng xem cuốn sách.

Tiếp tục đọc

Move [Real Life] : Chương 4 – MODs

Ngay khi dòng chữ VICTORY to và sáng lấp lánh hiện lên, cả bọn không hẹn mà đồng loạt nằm vật xuống đất thở dốc.
– Tớ…tưởng…thể lực của mình trong…này là…. vô hạn…? – NogiMoe nằm thở hồng hộc, nhưng hình như có phần mãn nguyện vì cuối cùng cậu cũng được thỏa thích nhìn ngắm bầu trời.
– Vô cái đầu cậu – Yunn quay ra, làm một câu đốp chát – Chỉ cao hơn thường thôi. Vô hạn thì còn quái gì là real life chứ?
Nogi im lặng. Chẳng ai trong số họ còn đủ sức mà nói lớn một chút chứ đừng nói là tranh cãi
– A~ ~ Kể ra tụi mình cũng đen đủi thật – Seno thở dài – Ngay lần đầu đánh đã gặp phải quái cấp 4…
– Tại cái sự đen-như-đít-nồi của cậu đấy, Seno! – Kouji có vẻ hậm hực
– Ý gì, tên kia?! – Seno, vì một lí do nào đó, đã lấy lại sức mà nộ khí xung thiên – Thế ông thì sao, lúc nào cũng bảo may mắn cơ mà!?
– Ê ê, tôi may tùy lúc còn bà lúc nào cũng xui nhé!
Yunn ngán ngẩm quay đi, tìm một chỗ tránh khỏi cái bộ đôi ồn ào này. Nhưng cậu chợt để ý, ở chỗ con Liban – hay đúng hơn là xác nó – là….vài món đồ kì quặc lung tung vương vãi
– Ơ … này, mấy người ….. – Yunn quay ra, thuận tay lay LoveAme đang liu riu – Con kia..nó rớt ra cái gì kìa……!

Tiếp tục đọc

Move [Real Life] – Chương 3: Khám Phá

Kouji bật dậy. Từ lúc vào game đến giờ, họ nhận ra, thực sự những thứ Nhu Cầu như ăn uống, ngủ nghỉ,…không hề mất đi, chỉ là thể lực của cả bọn đều tốt hơn ở ngoài mà thôi.

– Ê, tên đần ! – Seno gần như phá cái cửa mà xông vào – bọn này vừa tìm thấy…

Khi ngẩng đầu từ tập giấy, đập vào mắt cô là hình ảnh Kouji bán khỏa thân ngái ngủ đang trơ cái mặt đần ra nhìn lại. Seno có thể cảm thấy rõ mắt mình vừa sáng lên, nhưng cô lập tức cắm mặt lại xuống đống giấy.

– …ờ, một tấm « bản đồ » khác, ra xem cùng đi.

– Ok – Kouji chui ra khỏi chăn. Cậu có vẻ như đã hoàn toàn quên cái việc đã xảy ra mấy « ngày » trước.
Tiếp tục đọc

Move [Real Life] – Chương 2: New World

1 giây…2 giây…3 giây…

– A, phải rồi – Ann gật gù – chắc chắn là đang mơ. Dạo này mê trò này quá nên trong mơ cũng thấy. Ha ha…

Cười, là cười nhưng thực ra Ann chỉ muốn nằm vật xuống đất ôm đầu hoảng loạn. Cô đưa tay véo má. Đau! Vậy là không phải mơ sao??!!

Trời đất như quay mòng mòng, cô lảo đảo lùi lại… để rồi lại vấp ngã một cú đau điếng.  Tiếp tục đọc

Move [Real Life] – Chương 1: ERROR

Cái thông tin nhà Ann vừa mua máy Move không rõ đã làm Linh vui đến mức nào. Nếu chơi ở nhà Ann thì cô chẳng cần phải làm phiền đến túi tiền của Kouji nữa.

– Vậy chút nữa các cậu qua nhà tớ chơi nhé – Ann vui vẻ nói với 4 người bạn của mình. Cô nàng nhà giàu này không rõ mê game đến mức nào mà sẵn sàng chi mạnh vác về hẳn 5 chiếc MG sử dụng công nghệ mới để chơi bời đủ thứ cùng bạn bè.

Không một ai trong nhóm có ý định từ chối cả.

Tiếp tục đọc

Move [Real Life] – Chương 0: Prologue

Một thời gian dài sau chiến dịch cải cách Đồng Hoá Lãnh Thổ toàn Thế Giới, giờ đây, thứ gọi là nhập cảnh đã không còn nữa. Bằng cách nào đó, chiến dịch kì lạ này lại mang lại hoà bình và sự thịnh vượng cho toàn nhân loại.

Và ở trên mảnh đất mà trước đó là nước Việt Nam, 5 người bạn, với những quốc tịch khác nhau, cùng nhau sống và học tập như những ngày trước đó, nhưng lớp rào cản ngôn ngữ gần như đã được gạt bỏ.

Tuy nhiên, câu chuyện này thì không nói về những vấn đề đó…

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Một buổi chiều, Linh, Kouji và Seno đang cùng nhau chơi Xspeed ở trung tâm game. Chợt nhớ ra gì đó, Seno rủ :

“Linh, chơi thử Move không ?

“Move? Là game gì ????” – Linh quay qua hỏi với bộ mặt ngơ ngác

“Move là game nhảy đầu tiên sử dụng công nghệ cảm ứng ngón tay. Chơi cái đấy dễ lắm, dạo này còn đang hot đấy. Thử đi.” – Kouji giải thích kiêm luôn kêu gọi

“Okie, nghe có vẻ hấp dẫn đấy, để tở thử” – Linh vui vẻ đáp, có chút hứng thú với game mới này.

Linh out Xspeed và chuyển hướng sang chiếc máy game Move. Trang bị đầy đủ linh kiện, cô khởi động máy và bắt đầu vào game. Đầu tiên, luôn luôn là giao diện chọn nhân vật. Cô chọn nick nam, đây là thói quen chơi game của cô mất rôi, với cái tên YunnAT. Nhân vật của Linh có đôi má phúng phính, cái miệng nhỏ, cặp mắt to tròn rất đáng yêu và Linh thích điều đó.

Seno thì chọn nhân vật nữ – cô chả thích chơi mấy trò trap cho lắm- và cô cũng chẳng hề ngao ngán mà đặt luôn tên thật.

Lúc này, thay vì mặc đồ cơ bản, Seno đã đủ Lv và tiền để mua cho mình một mái tóc trắng loăn xoăn, chiếc áo phông trắng dài đến đùi nhìn khá ấm áp, một chiếc quần ngắn đến mức chìm dưới vạt áo và một đôi bốt đến đùi non, cũng màu trắng. Có vẻ Seno khá thích màu trắng.

Còn Kouji, cậu chọn nhân vật nam và cũng đặt tên là Kouji luôn. Giống như Seno, Lv của Kouji đã khá cao và đủ để sắm được bộ đồ khác. Nhân vật của cậu hiện giờ có mái tóc trắng, ngắn, xù và quăn, trên trán đeo một chiếc băng đô màu đen – một bộ tóc khỏe khoắn. Ngoài ra, cậu còn mặc một chiếc áo may ô trắng, phối hợp cùng chiếc quần bó đen và đôi giày bệt cổ thấp.

3 người thường hay chơi với nhau và tất nhiên, là người mới lần đầu chơi thể loại game này, Linh tỏ ra khá đuối so với 2 người bạn của mình. Có vẻ như cái ngoại hình trẻ con mặt búng ra sữa tỉ lệ thuận với trình độ tối ngày “lau sàn” của cô. Nhưng dần dần thì cô cũng chơi tốt hơn nhiều. Cứ đà này thì cô chắc chắn sẽ sớm bắt kịp họ thôi, cô tin là như vậy!

Rồi, họ còn rủ thêm hai người bạn khác cùng chơi: Koutarou Ryuji, một cô nàng yêu nước Nhật đến mức xin bố mẹ chuyển quốc tịch, và Ann Nguyễn, cô gái Việt gốc Mỹ. Koutarou chọn nick nữ, với cái tên siêu-lãng-mạn là LoveAme; cô đã sớm nạp tiền vào tài khoản và sắm cho mình vài thứ hay ho. Ngược hẳn với cô, Ann lại chọn nick nam- “chuyển giới” giống như Linh- mang một cái tên rất khó hiểu là NogiMoe. Khác với mọi người, Ann không nạp tiền, nhưng cũng chẳng mấy khi đi mua sắm nên cô thường bị bạn bè gọi là “đại gia chân đất”

Năm người bạn, năm khối dữ liệu, một trò chơi. Họ chẳng bao giờ có thể ngờ được đến điều sẽ xảy ra với mình.